Luận bàn về lời hứa và việc thực hiện lời hứa của người đại biểu, người đại diện cơ quan, tổ chức
Một vị đại biểu của HĐND tỉnh N có ghi chép, thống kê và kết luận: Lời hứa của người đại biểu, người đại diện cơ quan, tổ chức, do nhiều nguyên nhân chủ quan, khách quan khác nhau nên chỉ có 10% lời hứa được thực hiện đúng, 40% lời hứa thực hiện nửa vời, còn lại 50% là hứa xuông, hứa xong để đó, lợi dụng lời hứa như một tiểu xảo làm nguôi những kiến nghị bức xúc lúa bấy giờ. Tuy số liệu này chỉ có ý nghĩa tham khảo. Nhưng sự thật khó phủ nhận và kỳ lạ là từ trước đến nay không ai làm rõ để truy trách nhiệm về lời hứa xuông.
Một vị đại biểu của HĐND tỉnh N có ghi chép, thống kê và kết luận: Lời hứa của người đại biểu, người đại diện cơ quan, tổ chức, do nhiều nguyên nhân chủ quan, khách quan khác nhau nên chỉ có 10% lời hứa được thực hiện đúng, 40% lời hứa thực hiện nửa vời, còn lại 50% là hứa xuông, hứa xong để đó, dùng lời hứa như một "tiểu xảo" làm nguôi những kiến nghị bức xúc lúc bấy giờ. Tuy số liệu này chỉ có ý nghĩa tham khảo. Nhưng sự thật khó phủ nhận và kỳ lạ là từ trước đến nay không ai làm rõ để truy trách nhiệm về lời hứa xuông. Trong đời, ai chẳng ít nhất một lần được nghe những lời hứa hẹn và chẳng ai là không có lời hứa hẹn. Nhưng không phải lời hứa nào cũng được thực hiện. Cuộc sống vốn nhiều bất trắc khó lường. Rất nhiều giấc mơ dang dở vì lời hứa. Rất nhiều mộng ước vỡ tan cũng vì lời hứa; và trên thực tế không ít những lời hứa chìm vào quên lãng, hứa xuông hoặc vì lý do nào đó mà không thể thực hiện... Có thể với người này lời hứa cũng chỉ đơn giản là “Lời nói gió bay ...”.Nhưng với người khác lời hứa đôi khi lại mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc “như dao chém đá, như đinh đóng cột”... Đúng là ai cũng có thể hứa. Nhưng ở đây chỉ đề cập đến hứa hẹn trong lĩnh vực công quyền, đó là: Việc người đại biểu (có người là đại biểu Quốc Hội, đại biểu HĐND kiêm nhiệm), người đại diện các cơ quan, tổ chức hứa và thực hiện thế nào trước dân, trước cử tri và việc giám sát những lời hứa đó ra sao Theo Luật Tổ chức Quốc Hội và Luật Tổ chức HĐND và UBND các cấp thì trong một năm Quốc Hội, HĐND có hai cuộc họp thường lệ và tuỳ theo tình hình nhiệm vụ mà có các kỳ họp chuyên đề hoặc bất thường. Trước và sau các kỳ họp các đại biểu đều phải tiếp xúc cử tri (TXCT). Ấy là chưa kể đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND còn có quyền và nhiệm vụ tiếp xúc cử tri nơi cư trú, nơi làm việc và tiếp xúc cử tri chuyên đề. Khi đại biểu TXCT có đại diện chính quyền sở tại và các cơ quan, tổ chức liên quan tham dự. Như vậy trong một năm, người đại biểu nhân dân, người đại diện các cơ quan, tổ chức có ít nhất từ hai đến bốn lần được nói ra lời hứa quan trọng của mình trước nhân dân và trước các cử tri, đó là: Khi tiếp xúc trực tiếp hứa với cử tri ở cơ sở và khi trả lời chất vấn, hứa tại các kỳ họp. Được dự các buổi tiếp xúc cử tri mới thấy, việc được gặp gỡ và đề đạt với những người có trách nhiệm xem xét giải quyết những vấn đề của cộng đồng, của gia đình và cá nhân là niềm ao ước của mỗi cử tri. Nhiều nơi cử tri đến chật sân đình, nhà văn hoá, trụ sở UBND cấp xã…Họ không câu nệ về việc được ngồi hay đứng. Cử tri đến, mang theo niềm tin vào người họ bầu ra, người được nhân danh các cơ quan, tổ chức công quyền. Vì vậy, họ rất nhớ những gì mà người đại biểu, người đại diện các cơ quan, tổ chức nói và hứa. Có nơi, cuộc tiếp xúc kéo dài cả ngày, cả buổi; một số đại biểu, đại diện cho cơ quan, tổ chức rất có trách nhiệm với việc trả lời, hứa hẹn. Nhưng cũng có nhiều nơi tiếp xúc cử tri mang nặng hình thức, đơn điệu, không chất lượng, việc trả lời và hứa của đại biểu, của đại diện các cơ quan, tổ chức chỉ miễn sao cho nhanh xong, vô cảm, thiếu trách nhiệm, chỉ đáng ghi thành tích về số lần mà thôi. Có cử tri bức xúc nói: “Năm trước tại nhà văn hóa này các bác ấy bảo việc cử tri đề nghị xử lý Doanh nghiệp A đổ nước thải công nghiệp gây ô nhiễm cho ao Đình thôn Đoài chỉ là chuyện nhỏ, đầu năm tới sẽ giải quyết xong. Năm nay các bác ấy lại về, lại hứa, nhưng lại bảo việc cũ của thôn Đoài phải một vài năm tới mới giải quyết xong”. Thật không thể hiểu nối. Hình như người đại biểu, người đại diện cho cơ quan, tổ chức không tôn trọng với chính cả lời hứa của mình. Lại có cử tri nói: “Mỗi lần Quốc hội, HDND tỉnh họp là bà con làng tôi mừng lắm, tập trung theo dõi hết buổi chất vấn và trả lời chất vấn tại kỳ họp. Nhiều ông bà đại diện các cơ quan nhà nước đương quyền lên trả lời hùng hồn lắm, mọi vấn đề bức xúc của dân như: Việc xử lý các sai phạm, tham nhũng, việc thu hồi đất canh tác để giao cho doanh nghiệp làm đô thị, việc đền bù và tạo công ăn việc làm đều được giải quyết thoả đáng, dễ như thò tay vào túi lấy vật. Ai dè, ông bà ấy trả lời là để cho im dư luận. Thực tế, thì ngược lại; hoặc chẳng thực hiện được bao nhiêu. Nhưng chẳng ai xử phạt được việc làm không đúng lời hứa, làm sai lời hứa.”. Mặc dù những vấn đề cử tri kiến nghị rất cụ thể, đại biểu chất vấn rất rõ “nói có sách, mách có chứng” , nhưng câu trả lời và lời hứa của đại diện các cơ quan tổ chức dùng rất nhiều từ: “sẽ làm - đang làm - sắp làm – nghiên cứu – xem xét …” hứa hoài, hứa mãi mà sự việc, vấn đề kiến nghị vẫn “dậm chân tại chỗ”. Có thể dẫn ra hàng trăm vấn đề bức xúc đòi hỏi mà cử tri, đại biểu đề nghị, kiến nghị nhưng chẳng đạt kết quả là bao hoặc không đạt kết quả… Đó là: Làm thế nào để hạn chế và xử lý nghiêm hành vi tham nhũng? Làm thế nào để hạn chế và xử lý nghiêm tình trạng lãng phí nguồn lực như đất đai, tài sản công, nhân lực…? Làm thế nào để xử lý trách nhiệm của người đứng đầu khi ban hành quyết định sai trái gây hậu quả xấu? Làm thế nào để xử lý ô nhiễm môi trường nước, không khí ở đô thị, làng nghề? Làm thế nào để chống hàng nhập lậu, hàng giả; đảm vệ sinh an toàn thuốc chữa bệnh và thực phẩm? …Đáng buồn là có nơi chỉ vì lời hứa và việc làm không đúng: “Hứa một đằng, cam kết một đằng, làm một nẻo” hoặc có việc xử lý, giải quyết ngay được nhưng lại không làm nên từ chuyện nhỏ thành chuyện lớn, người dân quá bức xúc làm đơn tố cáo gừi khắp các cơ quan, tổ chức; nơi đó đang yên lành trở thành “điểm nóng”. Cũng có vấn đề đáng phải suy nghĩ là khi trả lời, khi hứa người đại biểu hoặc người đại diện cơ quan tổ chức chưa thấy hết được các yếu tố “cần và đủ”; do đó khi thực hiện gặp vướng mắc, cản trở, thành ra “lực bất tòng tâm” mà không thể làm được. Một vị đại biểu tâm huyết của HĐND tỉnh N có ghi chép, thống kê và kết luận: “Chỉ có 10% lời hứa được thực hiện đúng, 40% lời hứa thực hiện nửa vời, còn lại 50% là hứa xuông, hứa xong để đó, dùng lời hứa như một "tiểu xảo" làm nguôi những kiến nghị bức xúc lúc bấy giờ.” Tuy số liệu này chỉ có ý nghĩa tham khảo. Nhưng sự thật là, trước đến nay không ai làm rõ để truy trách nhiệm về lời hứa xuông. Ngay cả trong kỳ họp của Quốc Hội, HĐND, ít nơi làm được việc chỉ đạo phải lưu lại được lời hứa của kỳ họp trước để kiểm điểm tại kỳ họp sau với một thái độ kiên quyết. Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội nhiệm kỳ 2011-2016 cũng đã làm được việc: Yêu cầu UBND thành phố báo cáo kết quả kết luận tại phiên chất vấn kỳ trước. Tuy nhiên, báo cáo của UBND vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu kết luận của Chủ tọa kỳ họp. Hình như đây là một căn bệnh trầm kha của các cơ quan công quyền, lâu nay không mấy ai tự sửa chữa, hoặc người có thẩm quyền để ý xử lý. Một điều đáng phải nói đến là trong hệ thống các văn bản pháp luật của nhà nước ta, không có văn bản nào chứa quy phạm quy định chế tài đối với việc hứa không đúng, làm không đúng lời hứa hoặc hứa nhưng không làm… Do đó, việc không tôn trọng lời hứa, hứa với động cơ không trong sáng, hoặc hứa nhưng không làm đã làm cho uy tín của cá nhân người đại biểu, người đại diện cho cơ quan, tổ chức công quyền, và làm cho uy tin của chính cả cơ quan, tổ chức đó suy giảm, ảnh hưởng rất lớn đến hiệu quả, hiệu lực công tác quản lý nhà nước, quản lý xã hội… Phát ra lời hứa thật dễ và cũng thật khó. Để lời hứa có trọng lượng, trở thành hiện thực, nâng cao vị thế của các cơ quan công quyền và hiệu quả hoạt động quản lý nhà nước, tạo dựng niềm tin đối với nhân dân, thiết nghĩ trách nhiệm này vẫn phải khẳng định trước hết thuộc về người hứa. Họ có thể là đại diện cơ quan tổ chức, hoặc với tư cách cá nhân. Người hứa phải biết mình đang đứng ở vị trí nào, phải có tự trọng, động cơ, mục đích trong sáng, nghĩ thấu đáo: Đã thấu hiểu vấn đề cử tri kiến nghị, đại biểu chất vấn chưa? Vì sao phải hứa hẹn? Hứa để nhằm mục đích gì? Với các quy định của pháp luật, điều kiện thực tế và thẩm quyền, trách nhiệm được giao thì hứa như thế nào? Hứa ở đâu? Hứa với ai, vì ai? Phải tính đếm xem khả năng có thực hiện lời hứa hay không... Tuy nhiên, để lời hứa thành hiện thực còn cần có sự giúp đỡ, tạo điều kiện từ nhiều yếu tố khác như: Sự phối hợp của các cơ quan, tổ chức liên quan, sự ủng hộ của dân, cơ chế cho phép, có khi còn phải dùng tới cả các biện pháp cứng theo quy định của pháp luật, hoặc dư luận, quy phạm đạo đức để thực hiện. Ai có quyền giám sát việc thực hiện lời hứa của người đại biểu và người đại diện cơ quan, tổ chức? Đó là nhân dân và các cơ quan dân bầu là Quốc Hội và HĐND các cấp. Vì vậy, ngoài sự giám sát, phản ảnh của nhân dân, phải tăng cường hoạt động giám sát, tái giám sát của Quốc Hội, HĐND trước kỳ họp, tại kỳ họp và sau kỳ họp một cách chặt chẽ; có cơ chế công bố công khai diễn biễn của kỳ họp Quốc Hội, HĐND, công khai lời hứa và kết quả thực hiện lời hứa trên các phương tiện thông tin đại chúng, tạo các điều kiện để nhân dân theo dõi. Xây dựng được các quy phạm pháp luật quy định chế tài đối với việc hứa hẹn và thực hiện. Bên cạnh đó, các cấp có thẩm quyền cần phải thái độ rõ ràng trong khen, chê đối với lời hứa, việc thực hiện lời hứa của người đại biểu, người đại diện cho các cơ quan, tổ chức. Các biện pháp trên đây chính là “liều thuốc đặc hiệu để điều trị, loại bỏ các lời hứa xuông”./. Nguyễn Xuân Diên - Văn phòng Đoàn ĐBQH&HĐND Hà NộiLượt xem: 1684
Bình luận bài viết
Chưa có bình luận nào.