Tổng hợp ý kiến góp ý vào dự thảo Luật Tiếp cận thông tin

Thực hiện chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2016 của Quốc hội và Chương trình hoạt động của Đoàn ĐBQH thành phố Hà Nội; Để chuẩn bị cho kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII, Đoàn ĐBQH thành phố Hà Nội tổng hợp ý kiến đóng góp vào dự thảo Luật Tiếp cận thông tin. Theo lịch họp, trong ngày 06/4 tới, Quốc hội sẽ biểu quyết thông qua Luật Tiếp cận thông tin; nếu được thông qua, Luật sẽ có hiệu lực từ ngày 01/7/2018.

Thực hiện chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2016 của Quốc hội và Chương trình hoạt động của Đoàn ĐBQH thành phố Hà Nội; Để chuẩn bị cho kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII, Đoàn ĐBQH thành phố Hà Nội tổng hợp ý kiến đóng góp vào dự thảo Luật Tiếp cận thông tin.

Có ý kiến đề nghị Phạm vi điều chỉnh của Luật cần mở rộng chủ thể cung cấp thông tin là những cơ quan, tổ chức sử dụng ngân sách Nhà nước, tài sản, tài nguyên quốc gia. Luật cũng cần quy định trong một số trường hợp thông tin có ảnh hưởng đến quyền lợi của người dân như: thông tin về tiến độ thực hiện dự án; thông tin về mức độ khí thải, chất thải của doanh nghiệp; thông tin về vệ sinh môi trường cần phải đáp ứng trong quá trình sản xuất,... thì các cơ quan, đơn vị, tổ chức sở hữu những thông tin ấy cũng cần chia sẻ với xã hội, bất kể họ có sử dụng ngân sách nhà nước hay không...

Về thông tin công dân không được tiếp cận (Điều 6): Khoản 1: Đa số ý kiến chọn phương án 2 vì cho rằng phương án này quy định cụ thể thông tin bí mật nhà nước gồm 16 loại được pháp điển hóa từ Pháp lệnh bảo vệ bí mật nhà nước đảm bảo tính minh bạch và tạo điều kiện cho công dân thực hiện quyền tiếp cận thông tin được thuận lợi.   Có ý kiến đề nghị bổ sung thêm khoản 4 nội dung như sau: “Thông tin về hồ sơ quản lý nhà nước về nhà đất trong quá trình thực hiện các chính sách quản lý nhà đất và chính sách cải tạo xã hội chủ nghĩa trước ngày 01/7/1991”.

Về thông tin công dân được tiếp cận có điều kiện (Điều 7), Khoản 3: Có ý kiến đề nghị bổ sung cụm từ “để thi hành các bản án, quyết định cỏ hiệu lực pháp luật” vào trước cụm từ “theo quy định của luật có liên quan”. Có ý kiến đề nghị bổ sung khoản 4 nội dung như sau: “Thông tin liên quan đến quyền sở hữu nhà ở, quyền sử dụng đất và các tài sản khác gắn liền với đất được tiếp cận trong trường hợp người có yêu cầu cung cấp thông tin liên quan trực tiếp đến nhà đất”.

Về phạm vi và trách nhiệm cung cấp thông tin (Điều 9), Khoản 3: Có ý kiến cho rằng để đảm bảo tính chính xác của thông tin, các cơ quan nhà nước có trách nhiệm chỉ cung cấp thông tin do mình tạo ra. Việc quy định cung cấp thông tin phải do cơ quan ban hành văn bản sẽ là cơ sở để cơ quan tạo ra thông tin khẳng định tính chính xác của thông tin trong trường hợp có nhiều cơ quan nhà nước công khai thông tin khác nhau về cùng một vấn đề. Do vậy đề nghị Ban soạn thảo xem lại việc quy định cung cấp thông tin do mình nắm giữ cho rõ ràng, phù hợp hơn. Có ý kiến đề nghị bổ sung Khoản 5 như sau: “Các cơ quan cung cấp thông tin có quyền từ chổi cung cấp thông tin sau 02 lần cung cấp thông tin cho công dân”.

Về các hành vi bị nghiêm cấm (Điều 11), Khoản 3: Có ý kiến đề nghị bổ sung thêm hành vi cung cấp hoặc sử dụng thông tin nhằm mục đích đe dọa. Có ý kiến đề nghị bổ sung thêm 01 khoản cuối như sau “Các hành vi vi phạm pháp luật khác”.

Về hình thức, thời điểm công khai thông tin (Điều 18), Khoản 1: Điểm c: Có ý kiến đề nghị Ban soạn thảo quy định cụ thể vấn đề đăng Công báo cấp tỉnh. Có ý kiến đề nghị bổ sung hình thức “công bố tại cuộc họp của cơ quan, tổ chức, đơn vị” để phù hợp với Điều 12 Luật phòng chống tham nhũng năm 2005 quy định định hình thức công khai minh bạch trong hoạt động của cơ quan, tổ chức, đơn vị.  Khoản 3: Có ý kiến đề nghị sửa lại như sau “Đổi với địa bàn miền núi, hải đảo, vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn, cơ quan nhà nước địa phương chủ động xác định hình thức công bố, công khai thông tin phù hợp với khả năng, điều kiện tiếp cận thông tin của công dân.

Về hình thức yêu cầu cung cấp thông tin (Điều 24) có ý kiến đề nghị Ban soạn thảo quy định chặt chẽ hơn đối với trường hợp gửi phiếu yêu cầu cung cấp thông tin qua mạng điện tử nhằm tránh việc mạo danh lấy cắp thông tin…

Theo lịch họp, trong ngày 06/4 tới, Quốc hội sẽ biểu quyết thông qua Luật Tiếp cận thông tin; nếu được thông qua, Luật sẽ có hiệu lực từ ngày 01/7/2018.

NGỌC ÁNH 

Lượt xem: 395

Bình luận bài viết

Chưa có bình luận nào.

Xem nhiều nhất

Cần thiết quyền chất vấn của HĐND cấp tỉnh đối với TAND và Viện KSND tỉnh và khu vực

Xây dựng pháp luật 1 ngày trước

Đề nghị xem xét sửa khoản 2, Điều 115 theo hướng: “Đại biểu HĐND cấp tỉnh có quyền chất vấn Chánh án Tòa án nhân dân, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân cấp tỉnh và khu vực”. Bởi nếu đại biểu HĐND không có quyền chất vấn các cơ quan tư pháp này thì sẽ dẫn đến khoảng trống trong giám sát quyền lực tại địa phương, ảnh hưởng trực tiếp đến nguyên tắc kiểm soát quyền lực trong Hiến pháp... Dự thảo Nghị quyết sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp năm 2013 đã thể hiện bước tiến trong việc tái khẳng định vai trò của chính quyền địa phương. Theo đó, chính quyền địa phương gồm HĐND và UBND sẽ được tổ chức tại các đơn vị hành chính phù hợp với đặc điểm đô thị, nông thôn, hải đảo... Tuy nhiên, cần quy định rõ hơn ranh giới giữa “tổ chức chính quyền địa phương đầy đủ HĐND và UBND” và “mô hình không tổ chức HĐND”. Cần bổ sung các tiêu chí, điều kiện rõ ràng để xác định đơn vị hành chính nào được tổ chức HĐND, tránh tùy tiện và bảo đảm đồng bộ giữa các cấp chính quyền. Thay vì đưa ra quy định cụ thể mang tính chi tiết trong Hiến pháp, nội dung về điều kiện tổ chức HĐND nên được xác lập ở cấp luật, bảo đảm tính linh hoạt, phù hợp với từng giai đoạn và đặc điểm phát triển của từng địa phương. Hiến pháp chỉ nên khẳng định nguyên tắc tổ chức chính quyền địa phương trên cơ sở bảo đảm tính đại diện, tự chủ, hiệu lực và hiệu quả, còn việc quyết định cụ thể mô hình tổ chức và tiêu chí áp dụng nên do Quốc hội quy định bằng luật. Về cấu trúc đơn vị hành chính, việc bỏ quy định cố định ba cấp hành chính trong Hiến pháp là phù hợp xu hướng tinh gọn và thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp hiện nay. Tuy nhiên, để bảo đảm tính ổn định, cần giữ quy định về trình tự, thủ tục sắp xếp đơn vị hành chính và đặc biệt là yêu cầu lấy ý kiến Nhân dân là bắt buộc, nên ghi cả trong Hiến pháp và Luật Tổ chức chính quyền địa phương để khẳng định nguyên tắc “dân là chủ”. Mô hình chính quyền địa phương hai cấp (cấp tỉnh và cấp xã) hiện đang được triển khai trên phạm vi toàn quốc theo tinh thần các nghị quyết, kết luận và chỉ đạo gần đây của Trung ương về tiếp tục đổi mới tổ chức và hoạt động của chính quyền địa phương trong điều kiện không còn cấp hành chính trung gian về tiếp tục đổi mới, sắp xếp tổ chức bộ máy tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả. Thực tế triển khai mô hình hai cấp cho thấy có nhiều ưu điểm như tinh giản đầu mối, rút ngắn quy trình xử lý hành chính, tăng cường hiệu quả điều hành của cấp tỉnh và nâng cao tính tự chủ của cấp xã. Tuy nhiên, việc không tổ chức chính quyền cấp huyện cũng đặt ra những thách thức không nhỏ về phân định trách nhiệm, cơ chế phối hợp, giám sát và đặc biệt là bảo đảm sự kết nối giữa cấp tỉnh và cơ sở. Vì vậy, Hiến pháp sửa đổi cần ghi nhận rõ mô hình chính quyền hai cấp như một hình thức tổ chức phù hợp với thực tiễn phát triển đất nước, đồng thời trao quyền cho Quốc hội cụ thể hóa mô hình này trong luật để vừa bảo đảm linh hoạt, vừa giữ ổn định hệ thống chính trị và hành chính quốc gia. Liên quan đến quyền chất vấn của đại biểu HĐND, đề nghị xem xét sửa khoản 2, Điều 115 theo hướng: “Đại biểu HĐND cấp tỉnh có quyền chất vấn Chánh án Tòa án nhân dân, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân cấp tỉnh và khu vực”. Bởi nếu đại biểu HĐND không có quyền chất vấn các cơ quan tư pháp này thì sẽ dẫn đến khoảng trống trong giám sát quyền lực tại địa phương, ảnh hưởng trực tiếp đến nguyên tắc kiểm soát quyền lực trong Hiến pháp. Thực tiễn tại các địa phương cho thấy, sau khi sắp xếp lại đơn vị hành chính, không còn cấp huyện. Khi đó, hệ thống tòa án và viện kiểm sát được tổ chức theo cụm, khu vực liên huyện, đặt ra yêu cầu phải xác lập thẩm quyền giám sát mới cho đại biểu HĐND cấp tỉnh – cơ quan dân cử đại diện cho cử tri địa phương. Việc bảo đảm quyền chất vấn của đại biểu HĐND cấp tỉnh không chỉ góp phần nâng cao hiệu quả hoạt động giám sát mà còn thể hiện vai trò đại diện của HĐND trong việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của Nhân dân. Đây cũng là một cơ sở pháp lý quan trọng để HĐND có thể xem xét, kiến nghị, hoặc yêu cầu giải trình các vụ việc liên quan đến hoạt động xét xử, truy tố tại địa phương – những lĩnh vực có tác động trực tiếp đến đời sống pháp lý và niềm tin công lý của người dân. Nếu Hiến pháp không quy định rõ ràng, rất có thể sẽ dẫn đến xu hướng hành chính hóa quan hệ giữa cơ quan dân cử và cơ quan tư pháp, làm suy yếu vai trò giám sát dân chủ trong thực tiễn. Tổng thể, các nội dung sửa đổi trong Dự thảo đã thể hiện nhiều bước tiến về tổ chức, lý luận và thực tiễn. Tuy nhiên, cần tiếp tục làm rõ hơn về cơ chế giám sát thực chất của HĐND, đặc biệt trong bối cảnh tinh gọn bộ máy và sáp nhập đơn vị hành chính. Cần đảm bảo không hình thức hóa vai trò của cơ quan dân cử ở địa phương, đồng thời tăng cường phân quyền, phân cấp hợp lý giữa trung ương và địa phương để nguyên tắc Nhân dân là chủ thực sự được bảo đảm trong tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước./.