Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Hồng Nga tán thành nâng độ tuổi trẻ em lên dưới 18 tuổi
Đại biểu Phạm Thị Hồng Nga cho rằng: Về độ tuổi trẻ em tôi đồng tình với dự thảo Luật (sửa đổi) nâng độ tuổi trẻ em lên dưới 18 tuổi. Mặc khác từ 16 đến dưới 18 tuổi là độ tuổi có nhiều biến đổi về tâm sinh lý lứa tuổi, độ tuổi hết sức nhạy cảm, cần phải được quan tâm đặc biệt để giúp trẻ em hoàn thiện nhân cách và phát triển cả về thế chất lẫn tinh thần, giúp các em không bị nguy cơ lao động sớm và bảo vệ để không bị lạm dụng và xâm hại.
Tại phiên Quốc hội thảo luận về dự án Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (sửa đổi) các đại biểu nhất trí với sự cần thiết sửa đổi Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (sửa đổi) thành Luật trẻ em như trong Tờ trình của Chính phủ nhằm thể chế hóa chủ trương, nghị quyết của Đảng, cụ thể hóa các quy định của Hiến pháp 2013 về việc thực hiện các quyền của trẻ em; tuân thủ các điều ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết hoặc tham gia, đặc biệt là Công ước quốc tế về quyền trẻ em; khắc phục những hạn chế của Luật hiện hành nhằm đáp ứng kịp thời yêu cầu của thực tiễn.
Đại biểu Phạm Thị Hồng Nga phát biểu
Thảo luận về độ tuổi trẻ em, một số đại biểu nhất trí về việc nâng độ tuổi trẻ em lên thành dưới 18 tuổi, để vừa bảo đảm tuân thủ Công ước quốc tế về quyền trẻ em, vừa thống nhất với các quy định của pháp luật Việt Nam về tuổi trưởng thành đầy đủ (tức là tuổi thành niên). Đồng thời, quy định như vậy phù hợp với độ tuổi hoàn thành giáo dục phổ thông, là bậc học giúp trẻ em hoàn thiện nhân cách, phát triển cả về thể chất và tinh thần để sẵn sàng tham gia vào đời sống xã hội.
Đại biểu Phạm Thị Hồng Nga cho rằng: Về độ tuổi trẻ em tôi đồng tình với dự thảo Luật (sửa đổi) nâng độ tuổi trẻ em lên dưới 18 tuổi. Mặc khác từ 16 đến dưới 18 tuổi là độ tuổi có nhiều biến đổi về tâm sinh lý lứa tuổi, độ tuổi hết sức nhạy cảm, cần phải được quan tâm đặc biệt để giúp trẻ em hoàn thiện nhân cách và phát triển cả về thế chất lẫn tinh thần, giúp các em không bị nguy cơ lao động sớm và bảo vệ để không bị lạm dụng và xâm hại. Nâng độ tuổi trẻ em lên dưới 18 tuổi sẽ mở rộng được phạm vi áp dụng quyền trẻ em như vậy sẽ tác động tốt đến khuyến khích học tập, đảm bảo tốt hơn cho nhóm người chưa thành niên có hoàn cảnh đặc biệt được quan tâm đầy đủ hơn, không phải bỏ học để kiếm sống, được hỗ trợ học tập để hoàn thành phổ cập giáo dục và giảm thiểu được nguy cơ khác.
Góp ý về quy định công bằng trong hưởng thụ từ sự hỗ trợ của nhà nước đối với trẻ em bậc học mầm non (Khoản 1 Điều 44): “Nhà nước có chính sách chăm lo cho giáo dục mầm non tiến tới phổ cập giáo dục mầm non”. Đại biểu Nga cho rằng: “Độ tuổi mầm non là độ tuổi từ 0 tới dưới 6 tuổi, từ 0 đến dưới 3 tuổi là lứa tuổi rất nhỏ lúc này giáo dục gia đình rất quan trọng, độ tuổi này các cháu non cả về thể chất lẫn tinh thần, chịu nhiều rủi ro vì thế số trẻ ở độ tuổi này được đến lớp trên toàn quốc mới đạt 23%. Cho nên không khuyến khích phổ cập ở độ tuổi nhà trẻ”. Đại biểu đề nghị viết lại như sau: “Nhà nước có chính sách chăm lo cho giáo dục mầm non, tiến tới phổ cập giáo dục mầm non ở độ tuổi mẫu giáo”.
Về đảm bảo công bằng về cơ hội thụ hưởng, hỗ trợ từ Nhà nước cho mọi trẻ em ở bậc học mầm non, không phân biệt cơ sở giáo dục công lập và ngoài công lập (Khoản 4, Điều 44 ) Đại biểu đề nghị nên hỗ trợ bằng các chính sách xã hội hóa như quỹ đất sạch không phải mất tiền giải phóng mặt bằng, được miễn thuế, được vay vốn ưu đãi, được hỗ trợ bồi dưỡng, cập nhật kiến thức kỹ năng cho giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục ngoài công lập. Địa phương nào có điều kiện sẽ hỗ trợ thiết bị dạy học, đồ dùng, đồ chơi, v.v... Không hỗ trợ bằng ngân sách Nhà nước và chỉ hỗ trợ những cơ sở giáo dục ngoài công lập đảm bảo chất lượng và những tiêu chí cần thiết. Ở những khu công nghiệp tập trung nhiều công nhân, Nhà nước sẽ bỏ kinh phí xây dựng cơ sở vật chất, thiết bị dạy học, sau đó thu học phí đủ để chi trả lương cho giáo viên. Doanh nghiệp tại khu công nghiệp sẽ hỗ trợ đóng bảo hiểm xã hội cho giáo viên mầm non và hỗ trợ những chính sách cần thiết để đảm bảo thực hiện tốt nhất chương trình giáo dục mầm non.
Về trách nhiệm của Nhà nước, gia đình, xã hội từ Điều 78 đến Điều 102. Đại biểu đề nghị không quy định cụ thể về trách nhiệm của từng bộ. Nếu đã quy định thì cần quy định cụ thể tránh chồng chéo. Đại biểu bổ sung: “Bộ Y tế xây dựng chương trình và phương pháp hướng dẫn cha, mẹ hoặc người giám hộ kiến thức, kỹ năng chăm sóc trẻ em từ 0 đến 6 tháng tuổi. Bộ Giáo dục xây dựng chương trình và có biện pháp hướng dẫn cha, mẹ hoặc người giám hộ những kiến thức kỹ năng, phương pháp chăm sóc và giáo dục trẻ em. Đặc biệt ở lứa tuổi nhà trẻ”.
Về trách nhiệm của gia đình (Điều 94) đại biểu đề nghị bổ sung một khoản : “Cha, mẹ hoặc người giám hộ có trách nhiệm trong việc tự học, nâng cao kiến thức, kỹ năng, chăm sóc, nuôi dưỡng giáo dục trẻ em. Vì một số gia đình hiện nay khoán trắng cho người giúp việc hoặc nhà trường, không có trách nhiệm tự học, tự đọc sách, tự nghiên cứu và học hỏi để có kiến thức chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục trẻ đúng cách”.
Hoài Thương
Lượt xem: 1607
Bình luận bài viết
Chưa có bình luận nào.